Wakayama – Rừng thiêng đất Phật

0
24

NGƯỜI ĐẸP NGỦ

Trước chuyến đi này, nếu mở bản đồ Google của tôi ra, bạn sẽ thấy khoảng 300 điểm đánh dấu trải xuyên suốt từ Hokkaido đến Okinawa, nhưng gần như không có một điểm nào ở Wakayama cả. Dù đã tới Nhật Bản vài lần trước đó nhưng vẫn còn làng cổ Hida, suối nước nóng Kurokawa hay sân băng Sendai, quê hương của Yuzuru Hanyu chờ tôi khám phá. Thế nhưng, vì chiều theo nguyện vọng của bạn đời mà chúng tôi đã quyết định dành 4 ngày quý giá ở vùng đất mệnh danh là “Người đẹp ngủ” của xứ Phù Tang.

Sau khi chào tạm biệt Fukuzumiro ở Hakone, chúng tôi lái xe thẳng tiến Wakayama. Wakayama là một quận thuộc bán đảo Kii, bán đảo lớn nhất ở đảo Honshu. Dù chỉ cách Osaka chưa đầy 1 giờ lái xe, Wakayama khiến bạn như lạc vào xứ sở thần tiên. Dòng sông Kumano xanh biếc như ngọc cuốn quanh những cung đường núi, những thác nước chảy dài róc rách tạo nên khung cảnh thiên nhiên đẹp như tranh vẽ. Đây cũng là con đường hành hương Kumano Kodo cùng vô vàn đền chùa Phật Giáo và Thần Đạo nổi tiếng. Quanh năm có nhiều khách hành hương đến và trọ trong những ngôi đền, chùa ở đây. Lần này, chúng tôi đến Wakayama để khám phá con đường hành hương và thăm thú khu phức hợp đền Thần Đạo Kumano Sanzan nổi tiếng: Kumano Hongu Taisha, Kumano Nachi Taisha và Kumano Hayatama Taisha.

Thác Nachi nhìn từ cuối con đường hành hương.

KUMANO KODO

Kumano Kodo không phải là một con đường mà là một loạt tuyến đường hành hương cổ xưa với lịch sử hơn 1.000 năm tuổi nối chồng chéo lên nhau. Những người hành hương đã đi bộ trên những con đường này để đến ba ngôi đền lớn nhất ở Kumano, nơi được xem là những địa điểm linh thiêng nhất ở vùng Kumano thời cổ đại. Người hành hương bất kể là dân lành hay hoàng đế đều đến thăm những ngôi đền Kumano Sanzan để kiếm tìm sự chữa lành cũng như cứu độ. Đến năm 2004, một số cung đường thuộc Kumano Kodo đã được ghi nhận là Di sản Thế giới. Những cung đường của Kumano Kodo trải dài từ Kyoto đến Nachi phía Nam của bán đảo Kii. Trong đó, cung đường chính là Nakahechi nối liền 3 ngôi đền lớn. Trong vòng 4 ngày, chúng tôi không thể hoàn thành được toàn bộ cung đường nên quyết định sẽ đi 2 đoạn: Kogumotori-goe từ Ukegawa đến Koguchi (13km) và Ogumotori-goe từ Koguchi đến Nachi (14km).

Nhóm chúng tôi đều là những người thích ngâm mình trong suối nước nóng, vì vậy, chúng tôi quyết định chọn Yunomine làm điểm dừng chân. Suối nước nóng ở Yunomine chứa rất nhiều Yunohana hay còn gọi là “hoa” của suối nước nóng. Yunohana được tạo nên từ khoáng chất và nổi lên thành những mảng rêu trắng nhỏ trong nước. Đây là đặc điểm của khu suối nước nóng có độ khoáng cao. Sau hơn 8 giờ lái xe, chúng tôi cũng đặt chân đến lữ quán J-Hopper ở Yunomine. Tôi dành chút thời gian chào hỏi và trao đổi lịch trình với quản lý của lữ quán. Anh chàng quản lý đã “dội” ngay cho tôi một chậu nước còn lạnh hơn trận mưa cuối Hè: “Các bạn không thể nào đi hết 27km trong vòng một ngày đâu!”. Không ai hiểu rõ hơn người bản địa, tôi nghe theo lời khuyên của anh ấy và quyết định sẽ chinh phục đoạn đẹp nhất Ogumotori-goe trước. Nhìn lại, nếu lúc đó không nghe lời anh, có lẽ chúng tôi cũng không biết mình sẽ qua đêm ở rừng nào, núi nào.

Có thể bắt gặp rất nhiều bia đá, đền thờ nhỏ dọc theo con đường hành hương.

Để đảm bảo lịch trình, chúng tôi dậy từ 5 giờ sáng, lái xe và đỗ cách điểm đầu Koguchi chỉ 8 phút đi bộ. Lúc này trời vẫn còn chưa sáng hẳn. Theo kế hoạch, chúng tôi sẽ đến đền Kumano Nachi Taisha khoảng 11 giờ trưa, dư giả thời gian để bắt chuyến xe bus cuối cùng vào khoảng 2 giờ 30 phút chiều để quay lại Koguchi. Cung đường Ogumotori-goe xuyên qua chủ yếu là núi và rừng, chỉ có một con đường duy nhất cắt qua ở đoạn giữa. Ở đó có một chòi nghỉ chân, nhà vệ sinh và 2 máy bán nước tự động, tuyệt nhiên không có bến xe hay bến tàu nào. Do đó, nếu đã bắt đầu thì phải đi đến cuối và không thể bỏ ngang giữa chừng. Quả thật, con đường hành hương nếu dễ đi đã không thành lịch sử. Từng bậc, từng bậc được tạo nên từ đá tảng, qua ngàn năm bị bào mòn tạo thành một con đường đá trơn bóng, tưởng như dễ đi hơn nhưng lại nguy hiểm hơn vạn lần sau một đêm mưa tầm tã. Ogumotori-goe khó nhất trong nửa tiếng đầu tiên vì con đường dốc như dựng đứng. Sau 20 phút, tôi đã gần như muốn bỏ cuộc. Chỉ 20 phút thôi, còn chưa được 1km mà đã khó như thế này thì 13,5km tiếp theo sẽ như thế nào đây? Nếu đi nửa đường không quay lại nổi thì làm sao đây? Nhưng ngay khi tôi ngước mắt lên trời, những tia nắng đầu ngày xuyên qua những cành cây phủ lên lớp sương mù mong manh còn sót lại khiến tôi ngỡ ngàng. Khung cảnh siêu thực như bước ra từ cổ tích trở thành động lực thôi thúc tôi cố lên. Và cứ thế, từng bước, từng bước một, tôi đã leo lên hết đoạn đường dốc nhất của Ogumotori-goe.

Xuyên suốt con đường, chúng tôi gặp rất nhiều cổng torii, những bia đá, đền thờ nhỏ và những viên đá xếp chồng lên nhau. Như những đứa trẻ lạc vào trong thế giới của Hayao Miyazaki, chúng tôi phấn khích với từng điều nhỏ nhặt nhất. Nhưng sau khoảng 2 tiếng đồng hồ, mọi người dần trở nên im lặng. Mỗi người như chìm trong thế giới của riêng mình, chỉ leo và leo. Bước trên những “bậc thang” ngàn năm tuổi, tôi chìm đắm trong suy nghĩ miên man. Những người Nhật cổ phải tốn bao lâu để dựng đá tạo nên từng “bậc thang” dài cả trăm cây số vượt qua biết bao núi đồi thế này? Rồi sau đó, trong sự yên lặng của núi rừng, từng điều lo âu ẩn giấu trong lòng tôi lặng lẽ trồi lên, những điều mà đã bao lâu rồi tôi không thực sự có thời gian để suy ngẫm. Cứ như vậy, qua 5 tiếng đồng hồ, tôi dần cảm thấy mình trở nên thông suốt hơn bao giờ hết. Phóng tầm mắt ngắm thiên nhiên hùng vỹ, bên cạnh là vực sâu vạn trượng, những vấn đề tôi cho là to lớn bỗng trở nên nhỏ bé. Trong một khoảnh khắc, tôi cảm thấy như được cứu rỗi. Bước trên con đường hành hương thực sự là một cách tuyệt vời để tu tâm dưỡng tính.

Những bậc thang ngàn năm tuổi dẫn lối vào rừng.

Suối nước nóng chảy qua làng Yunomine.

Nhưng con đường hành hương nào mà chẳng chông gai. Khi cách đích đến chỉ vài cây số, chúng tôi buộc phải đi đường vòng vì đất lở và phải đến 1 giờ trưa, chúng tôi mới đặt chân đến thác Nachi. Từ xa, chúng tôi đã nghe thấy tiếng nước vọng lại, nhưng khi tận mắt nhìn thấy ngôi đền bên dòng thác chảy không khác gì trong tranh, tôi lại nhận ra rằng cảnh đẹp trước mắt không quan trọng bằng con đường 22,5km mà tôi vừa đi qua. Chúng tôi vào thăm ngôi đền 3 tầng Seiganto-ji bên thác Nachi. Đó là một ngôi đền Phật Giáo được xây dựng từ khoảng thế kỷ thứ 4 và cũng là một trong những công trình cổ nhất thuộc phức hợp Kumano Sanzan. Chúng tôi thong thả ngắm trọn cảnh thác Nachi rồi đi bộ xuống Kumano Nachi Taisha, trước khi vội vàng bắt 2 chuyến xe bus và 1 chuyến tàu để quay lại Yunomine. Đến nơi, chúng tôi trầm mình vào những bể nước nóng riêng của lữ quán rồi qua thăm hàng yakitori gần đó để nạp năng lượng.

Seiganto-ji là ngôi đền Phật Giáo được xây dựng từ khoảng thế kỷ thứ 4 và cũng là một trong những công trình cổ nhất thuộc phức hợp Kumano Sanzan.

VÙNG ĐẤT CỦA NHỮNG CÁI NHẤT

Wakayama không chỉ có ngọn thác Nachi cao nhất mà còn có đền Hongu Taisha với chiếc cổng Torii cao nhất ở Nhật Bản. Sau khi dành hơn 7 tiếng để leo 22,5km đường núi, chúng tôi quyết định dành một ngày thư giãn và dạo quanh Hongu để thăm đền Kumano Hongu Taisha và chiếc cổng torii cao 34m và rộng 42m.

Ngày thứ 3, chúng tôi dạo quanh khu làng nhỏ xinh Yunomine. Đây là nơi có nhà tắm suối nước nóng lâu đời nhất ở Nhật và cũng là di sản thế giới: Tsubo-yu. Truyền thuyết kể rằng, Tsubo-yu thần bí đến mức màu sắc của bể nước thay đổi mỗi giờ trong ngày. Đến khi thực sự bước chân vào đây, tôi mới hãi hùng vì màu gì không thấy, chỉ thấy đáy bể tối đen giống như chiếc giếng trong phim Ringu vậy. Sau khi ngâm mình ở Tsubo-yu, chúng tôi đi dọc suối nước nóng, luộc trứng trong bể Yuzutsu rồi ngồi bên bờ suối ăn trứng luộc. Chiều tà, chúng tôi ngồi bên ban công nhìn ra núi ở lữ quán, mở vài chai bia và phóng tầm mắt chiêm ngưỡng cảnh hoàng hôn dần rơi trên núi.

Hongu Oyunohara là cổng torii lớn nhất ở Nhật Bản, cao 34m và rộng 42m.

HÀNH TRANG

Wakayama là khu vực vắng khách du lịch, hợp với những người yêu thiên nhiên, muốn trải nghiệm du lịch chữa lành hoặc du lịch tâm linh. Là khu vực giàu nước nóng, thời gian tuyệt vời nhất để đến Wakayama là khi trời còn se lạnh như cuối tháng 3, đầu tháng 4 để ngắm anh đào nở bên thác Nachi, hoặc vào đầu Thu, từ cuối tháng 10 đến hết tháng 11. Nếu bạn muốn có một chuyến du lịch tâm linh, bạn hãy đến vào giữa tháng 7 để dự lễ hội Nachi no Ogi Matsuri của đền Kumano Nachi Taisha. Bạn sẽ thấy đoàn người diễu hành mang theo những ngọn đuốc lớn rực lửa trên con đường dẫn 12 vị thần của ngôi đền xuống thác nước.

Cung đường hành hương Ogumotori-goe bình yên trong sương sớm.

Bao quanh Wakayama là núi rừng, ở đây, bạn sẽ gặp nhiều động vật hoang dã như hươu, nai, lợn rừng, rắn, cóc và nhện. Vì vậy, hãy chuẩn bị một đôi bốt hoặc giày leo núi thật tốt, có chống thấm nước càng tốt vì sẽ có đoạn cần băng qua suối. Nếu bạn yêu thích suối nước nóng, hãy ở Yunomine, nhưng nếu bạn muốn ở một nơi thuận tiện hơn, nhiều hàng quán hơn, Hongu sẽ là lựa chọn thích hợp.

Cách tuyệt vời nhất để khám phá Wakayama là thuê xe tự lái. Thuê xe ở Nhật rất dễ và giá thành không cao. Chúng tôi thuê của Times và mất 15 triệu VNĐ để có một chiếc xe 7 chỗ cho 10 ngày gồm phí bảo hiểm. Đường đồi núi vắng vẻ nên bạn không cần quá lo ngại nếu chưa lái xe tay lái nghịch bao giờ. Ở Nhật, phí cầu đường rất cao, vì vậy bạn nên trả phí trọn gói khi thuê xe để tránh “ngất” khi thấy hóa đơn nhé. Nếu không thể lái xe, bạn có thể bắt tàu đến Singu rồi đi bus đến Yunomine hay Hongu. Người dân ở đây rất cởi mở và thân thiện. Nhóm chúng tôi không ai biết tiếng Nhật nhưng vẫn giao tiếp và di chuyển dễ dàng nhờ Google map.

Theo dõi
Thông báo của
guest
0 Góp ý
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận