Marzuz: “Phải có một thân cây để cành lá lớn lên”

0
15

Năm 17 tuổi, marzuz từng chia sẻ rằng “thật khó để lớn lên giữa bao nhiêu cái bóng đã quá quen”. Đây có phải là ẩn dụ cho việc bạn được sinh ra trong gia đình là cái nôi nghệ thuật nổi tiếng?

Vâng, một phần là như vậy. Em có đặc quyền được sinh ra và học hỏi từ các “tiền bối” trong công việc yêu thích. Tuy nhiên, bên cạnh đó, em cũng lo lắng rằng không biết bao giờ mình mới có thể làm tốt bằng một phần nhỏ của họ; những điều mình làm liệu có đi ngược lại với di sản gia đình đã gây dựng hay không? Ở phía ngoài cũng là gấp đôi sự kỳ vọng từ công chúng, trong khi bấy giờ em còn quá trẻ và thiếu kinh nghiệm để tự tin vào những điều mình làm. Khi ấy, em thấy bất an và hoài nghi trên con đường đi tìm màu sắc và cái tên riêng.

Bạn đã mất bao lâu để nhận ra “những cái bóng” lớn không phải chướng ngại mà chính là bệ đỡ quý giá của mình?

Thật ra em chưa từng nghĩ đó là chướng ngại. Trước đây, em luôn lo rằng cái tên marzuz vẫn còn quá nhiều thiếu sót để có thể đứng cạnh bố (nghệ sĩ Thanh Phương) hay cô (ca sĩ Hà Trần). Khi lớn hơn một chút, em mới hiểu rằng đâu cần phức tạp hóa vấn đề. Vì ở nhà, tất cả vẫn ngồi chung một mâm cơm, và đó là điều quan trọng nhất. Em luôn thấy may mắn vì được sinh ra trong một gia đình có những thành viên giỏi giang, yêu thương mọi người xung quanh và say mê công việc mình làm. Điều này truyền cảm hứng cho em rất nhiều.

Từng thẳng thắn chia sẻ về quãng thời gian bị rối loạn tâm lý ở tuổi dậy thì, marzuz nghĩ rằng giai đoạn ấy tác động thế nào đến tư duy làm nghề của mình về sau?

Nếu cho quay ngược về quá khứ, em vẫn chọn đi lại hành trình mình đã từng đi. Vì dù tốt dù xấu, những ngày tháng ấy đã tạo nên con người em bây giờ. Quãng thời gian khó khăn giúp em hiểu thêm về con người và trên hết, là âm nhạc. Lúc bấy giờ, âm nhạc nói riêng và nghệ thuật nói chung là người bạn duy nhất dìu dắt em qua những đêm dài. Nỗi buồn thúc đẩy em sáng tác. Phần vì em cần trút bỏ những suy tư đơn độc trong mình, phần vì em mong có thể thông qua âm nhạc để vỗ về các tâm hồn cô đơn khác. Sẻ chia là cách duy nhất để em tri ân âm nhạc, tri ân những người yêu mến marzuz và tri ân chính mình vì đã vượt qua được giai đoạn đen tối ấy.

Bạn xuất hiện chớp nhoáng cách đây 5 năm rồi lại ẩn mình để xác định phương hướng và chuyên tâm học thanh nhạc. Bài học quý nhất marzuz thu được sau những năm tháng “ngủ Đông” ấy là gì?

Đó là em nên làm theo tiếng con tim mách bảo. Vì dù công việc này có vất vả và phức tạp thế nào, ít nhất em vẫn được làm điều mình đã mơ ước từ thời bé xíu. Em nghĩ mình sẽ không thể yên bình và hạnh phúc nếu chọn một công việc khác dễ dàng hơn. Nếu không trải nghiệm công việc này, có lẽ em sẽ hối hận nhiều lắm.

Người thầy có ảnh hưởng nhất đến phong cách âm nhạc của marzuz hiện nay là ai vậy?

Về màu sắc âm nhạc, em chịu nhiều ảnh hưởng từ bố và cô Hà. Đây cũng là hai tiền bối đã dạy em về tình yêu và trách nhiệm với việc làm nhạc. Còn hiện giờ, em đang học hỏi thêm từ anh Onionn. Anh truyền cảm hứng để em xây dựng phong cách âm nhạc riêng, cho phép em thử nghiệm với nhiều thể loại nhạc khác nhau. Được học hỏi và làm việc với các tiền bối này là may mắn lớn của em.

Theo marzuz, thế hệ mình cần học hỏi điều gì từ thế hệ trước để đảm đương tốt trách nhiệm kế thừa nền âm nhạc trong nước?

Với riêng mình, em thấy cần noi theo tinh thần làm việc chăm chỉ và cầu thị từ thế hệ đi trước. Bên cạnh đó, học hỏi về thái độ làm việc và dám nhận trách nhiệm cũng là yếu tố quan trọng. Về mặt sáng tạo, mỗi thế hệ lại có điểm khác biệt. Em chọn làm điều mình thích và thành thật với con người mình nhất.

Ngược lại, đâu là điều marzuz cho rằng Thế hệ Z nên rút kinh nghiệm, thay đổi so với các thế hệ trước trong hoạt động sáng tạo?

Có lẽ, nghệ sĩ ở thời đại nào cũng đều chia sẻ những điểm chung cốt lõi: mong muốn tạo ra những sản phẩm tốt và mới mẻ nhất mà vẫn phù hợp với văn hóa, bối cảnh hiện thời để công chúng dễ đồng cảm. Thế hệ trước tạo nền móng để giờ chúng em được thỏa sức sáng tạo. Ở hiện tại, chúng em có may mắn là kết nối internet rộng rãi và dễ tiếp cận. Nhờ vậy, Gen Z tham khảo được nhiều tài liệu quý giá từ mọi thời kỳ và mọi nơi trên thế giới. Em nghĩ, nếu biết kết hợp lợi thế ấy với di sản từ thế hệ trước, chúng em có thể phát triển thêm chứ không nhất thiết phải đổi khác hoàn toàn.

Rất gần gũi với diva Hà Trần, marzuz học được điều gì khi dõi theo hành trình làm nhạc và phát triển phong cách của người cô thân thiết?

Một trong những điều quan trọng nhất em học được từ cô Hà là: người nghệ sĩ không nhất thiết phải gò ép bản thân vào một dòng nhạc, một màu sắc hay một hình tượng nhất định. Cô Hà được báo chí mệnh danh là một “tắc kè hoa” trong âm nhạc. Và em thiết tha hâm mộ điều đó. Mỗi dự án cô Hà làm ra lại như một bản thể khác của cô, luôn mới mẻ và bứt phá. Em cũng mong muốn bản thân có thể mang màu sắc đa dạng hơn trong âm nhạc – Tự do và phóng khoáng, mang tinh thần mở với những gì mình nghe và làm.

Cô Hà có phải là người đã khuyến khích bạn dứt khoát quyết định theo đuổi con đường âm nhạc?

Cô Hà đã truyền cảm hứng để em muốn nghiêm túc theo đuổi sự nghiệp âm nhạc, nhưng em cũng được nuôi dạy để có những quyết định độc lập. Mọi người trong gia đình đều cho em không gian riêng để tự ra quyết định, tự học hỏi những điều cần thiết. Em biết rằng cả nhà luôn ủng hộ mỗi sự lựa chọn của em, và sẽ luôn ở đó để em tìm về mỗi khi cần. Em rất trân trọng điều này.

Khao khát có một danh tính và bản sắc riêng là nỗi đau đáu của người nghệ sĩ từ bao đời nay. Là một nghệ sĩ Gen Z, marzuz nghĩ rằng cái gọi là danh tính nghệ thuật quan trọng như thế nào?

Với em, việc có một cá tính, một hệ tư tưởng rõ ràng; một danh tính hay DNA nghệ thuật riêng là điều rất quan trọng. Trên con đường mình thử nghiệm và biến hóa, phải có một điều làm sở trụ, làm thân cây cho những cành lá sum suê có thể lớn lên. Danh tính nghệ thuật của em lúc này chính là sự chân thật với cảm xúc trong quá trình viết nhạc. Em mong rằng thính giả của mình sẽ từ từ cảm nhận được điều đó.

Theo dõi
Thông báo của
guest
0 Góp ý
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận